Ngoại tôi quê làng Vĩnh Tế. Nơi ấy có pho
tượng cổ quý ngự trên đỉnh núi Sam từ rất lâu đời. Theo các bô lão, ở giữa đồng
bằng được ngọn núi to thì chính là bảo sơn. Hỏi ngoại núi có tự bao giờ, ngoại
chỉ cười. Hỏi núi bao nhiêu tuổi, ngoại đáp tuổi núi lớn hơn tuổi ông Bành tổ.
Hướng về Thất Sơn hùng vĩ ngoại trầm ngâm… “Trăng bao nhiêu tuổi trăng
già, núi bao nhiêu tuổi gọi là núi non”.
Từ ngày thỉnh tượng Bà
xuống núi. Núi nổi tiếng thiêng với danh Chúa Xứ núi Sam. Những ai có chuyện
đôi co, cứ dắt nhau đến chánh điện thề thốt sẽ thấy linh ứng. Thời kỳ bốn mươi
lăm (1945), sau khi Việt Minh rút về căn cứ, bọn giáo phái lập đồn trấn giữ núi
Sam. Một hôm có viên chức cùng nhóm binh lính gom dân đến miễu Bà. Chờ mọi
người đông đủ, họ tuyên bố từ nay dân làng không được theo Việt Minh mà phải
vào đạo… Ai không tuân lệnh sẽ bị trừng trị. Mọi người im phăng phắt. Bỗng có
bà chị bước ra dõng dạc nói to: “Chúng tôi theo bà Chúa. Không theo Việt Minh,
cũng không theo ai hết. Nếu ai ép chúng tôi xin Bà vặn họng họ”. Đám đông rộ
lên đồng tình. Như bị tạt nước lạnh, viên chức sắc tái mặt, lấy chiếc xe đạp
chạy một mạch về chợ Châu Đốc.


