Đã nhiều lần, tôi theo chiếc tàu
đò của nhạc phụ xuôi ngược trên sông Hậu, chạy ngang Vàm Nao, băng qua sông
Tiền, xuôi dòng về Mỹ Tho. Thuở ấy, khoảng thập niên tám mươi, vào thế kỷ
trước, tại Mỹ Tho có Trung tâm Huấn luyện Đồng Tâm. Hầu như, thanh niên các
tỉnh Nam Bộ tập trung về đây huấn luyện, rồi bổ sung cho lực lượng làm nghĩa vụ
quốc tế ở Campuchia. Cùng với thân nhân đi thăm bộ đội, trên mui tàu mọi người
chen chúc ngồi dựa lưng vào nhau, tôi cũng ngồi chung với bà con, nhìn sang hai
bên bờ sông Tiền, sông Hậu vào buổi chiều trong màn sương thấp. Tiếng máy nổ
đều, con tàu âm thầm vượt đường xa, rẽ nước chạy bon bon giữa dòng.
Xin vui lòng gởi bài theo địa chỉ mail: * Văn: phudo1956@yahoo.com.vn * Thơ: tructhanhtaam@yahoo.com
Hiển thị các bài đăng có nhãn Đỗ Văn Ngôn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Đỗ Văn Ngôn. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Hai, 14 tháng 9, 2015
* THEO SÔNG RA BIỂN - Ký của Đỗ Văn Ngôn
* Nhãn để xem toàn bộ bài :
Đỗ Văn Ngôn
Thứ Ba, 16 tháng 9, 2014
* CÂY LÚA THẦN VÀ CON CÁ LINH - Tùy bút Đỗ Văn Ngôn
Tôi gọi cây
lúa “thần” vì thân lúa dài ba, bốn thước. Và con cá “linh” bởi có tánh linh, hễ
nước giựt nó theo nước trở về nguồn, nơi nó sinh ra.
Trước năm
1975, tỉnh An Giang, Đồng Tháp, Hà Tiên chỉ toàn cây lúa thần và cá linh không
biết làm gì cho hết. Cá linh nấu dầu để đốt đèn, cá linh ủ phân để bón cây. Về
sau, cá linh làm nước mắm, làm mắm để dành ăn. Nhiều quá, đem bán cũng ít ai
mua, phải bán rẻ, nên có câu: “Rẻ như cá linh”.
* Nhãn để xem toàn bộ bài :
Đỗ Văn Ngôn
Thứ Năm, 11 tháng 9, 2014
* VÌ SAO NHỮNG ĐÌNH LÀNG QUANH THƯỢNG NGUỒN SÔNG CỬU LONG LẠI THỜ NGUYỄN HỮU CẢNH? Nghiên cứu của Đỗ Văn Ngôn
Sau khi sưu
khảo về những đình làng quanh vùng thượng nguồn sông Cửu Long, chúng ta mới
phát hiện một điều kỳ lạ! Những ngôi đình ấy chỉ thờ duy nhất có một người, là
danh tướng Nguyễn Hữu Cảnh. Đấy là đình Thới Sơn (Tịnh Biên), đình Châu Phú
(Châu Đốc), đình Đa Phước (An Phú), đình Châu Phong (Tân Châu), đình Mỹ Đức,
đình Bình Thủy (Châu Phú), đình cù lao Ông Chưởng (Chợ Mới)... Những đình làng
kể trên đều cúng giỗ Nguyễn Hữu Cảnh cùng một ngày (mùng 09 tháng 5 âm lịch
hằng năm).
* Nhãn để xem toàn bộ bài :
Đỗ Văn Ngôn
Thứ Ba, 26 tháng 8, 2014
* ÔNG THẦY THUỐC RẮN - truyện của Đỗ Văn Ngôn
Ngày xưa,
vùng nông thôn rắn hổ mang rất nhiều. Người bị rắn cắn chết cũng không ít. Trong
lòng mọi người, bị chết vì rắn cắn là nỗi ám ảnh sợ hãi kinh hoàng! Đến một
hôm, sát bờ sông Hậu, ngay vàm xép Katambong, bỗng xuất hiện ông thầy thuốc rắn
cho thuốc miễn phí, ông Ba Nhành! Ông Ba tướng người phốp pháp mạnh mẽ, thường
mặc bộ đồ lãnh đen, tóc búi gọn. Có thể ví hình ảnh ông tiêu biểu cho nông dân Nam
bộ.
| Thêm chú thích |
Những
cây thuốc quý ông trồng sẵn trong vườn, cùng chiếc áo tay dài, chiếc nón lá…là
những thứ mà ông đã chuẩn bị sẵn, để lúc gấp gáp đi cứu người ở xa, chỉ cần nghe
tiếng kêu hớt hải, ông vội vói tay lấy vài thứ cần thiết là đi ngay. Vì nếu
chậm trễ một phút, thì đâu đó một mạng người sẽ bị chết oan. Thế nên, ông Ba Nhành
sẵn sàng tự nguyện đến với nạn nhân. Và chỉ cần ông cho thuốc vào miệng và đắp
lên vết thương, trong chốc lát nạn nhân sẽ qua cơn nguy kịch và khỏi hẳn. Ông
quay về, mà không nhận của ai một xu nào.
* Nhãn để xem toàn bộ bài :
Đỗ Văn Ngôn
Thứ Ba, 29 tháng 7, 2014
* MÙA XOM RÙA CÂU LƯƠN - bút ký của Đỗ Văn Ngôn
Nắng tháng hai
đổ lửa, không một chút gió. Rạ lúa mùa dầy gần hai tấc, giòn như bánh tráng.
Huyện Châu Phú bắt đầu mùa đốt đồng, nông dân dọn sạch ruộng chờ cơn mưa đầu
mùa tháng ba cày đất. Buổi hoàng hôn nhìn về Bảy Núi màu ráng đỏ quạch, cùng
lửa rực chân trời, khói lam bay mù mù.
Thuở trước,
nông dân làm lúa mùa một năm một vụ. Người có ruộng nhiều hằng năm thu hoạch
năm bảy trăm giạ, dư ăn dư để. Người cắt lúa mướn gom góp vài ba chục giạ để
dành ăn suốt cả năm. Dù bịnh hoạn, đám tiệc hay xài phí cũng không dám động đến
một hột. Coi ai mướn gì thì làm thêm, hay mỗi ngày ra đồng săn chuột, bắt rắn,
xom rùa, câu lươn… Hôm nào được nhiều thì đem ra chợ bán.
* Nhãn để xem toàn bộ bài :
Đỗ Văn Ngôn
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)




