TRANG CHỦ

HỘI VĂN HỌC NGHỆ THUẬT - THÀNH PHỐ CHÂU ĐỐC
- Địa chỉ liên lạc : 47 đường Quang Trung, phường Châu Phú B, thành phố Châu Đốc ( tỉnh An Giang ) ............... Điện thoại văn phòng : ( 02963 ) 866 321 Tạp chí Văn nghệ Châu Đốc - Email : vnchaudoc@yahoo.com.vn
Hiển thị các bài đăng có nhãn Đỗ Phu.. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Đỗ Phu.. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 1 tháng 8, 2015

* ẢNH NGHỆ THUẬT - tác giả Đỗ Phu ( kỳ 1: tứ 1 > 15 )

                                         Miền quê yên ả

Thứ Hai, 25 tháng 5, 2015

* CÂY ĐÀN QUÊN LÃNG - Truyện của Đỗ Phu




  CÂY ĐÀN QUÊN LÃNG


             Một chiều gió heo may về làm khe khẩy những cành lá trước hiên nhà. Trời tối chập choạng, bầu trời còn rớt lại những tia sáng yếu ớt quét một vệt mỏng manh trên làn khói sương bên dãy nhà tập thể giáo viên.Những bóng người đi qua chờn vờn ngã nghiêng. Khiêm nghe lâng lâng không khí cuối năm rạo rực, bồn chồn. Trời dần lạnh. Những năm trước, lòng Khiêm phấn chấn khi có một người thân thương đến thăm và chia sẻ những lo toan trong nghề nghiệp, trong gia đình. Nay thì vắng bặt. Một hình bóng thân thương mãi mãi và mãi mãi không quay trở lại khu nhà này mặc dù bóng dáng thanh tú, dịu dàng vẫn tồn tại trên cuộc đời.

Thứ Ba, 17 tháng 3, 2015

SÔNG TRÔI VỀ PHÍA ĐỒNG XA- Truyện ngắn của Đỗ Phu





Chủ nhật rồi tôi về thăm quê, lòng nôn nao trước bao thay đổi, bến phà đã dời chốn cũ, hàng quán thưa hơn nhưng con đường dẫn đến bãi xe khách lại dài hơn đi mỏi cả chân, nắng chấp chới rát cả mặt, tìm được xe khách thấy tôi nói địa chỉ rất quen thuộc – đường Lộ Lở – có một cậu xăng xái nắm tay tôi và bị đựng quần áo đẩy lên xe Honda, cậu như mừng rỡ: “Chú Hai hả, chú nhớ con hông? Con là Hai Than nè”. Nhìn kỹ một lát tôi thấy gương mặt quen quen, mắt sâu, mặt xương, da đen, cười hở cả hàm răng vàng ám khói thuốc lá. Hồi đó, xóm của tôi thường kêu tên anh là “Than Đen”. Anh Than bảo tôi kềm chặt bị đồ cậu sẽ lái xe nhanh cho kịp “tài” kế, trong ngày mà có ba, bốn “tài” là có kha khá tiền, tôi hỏi ba cậu giờ này làm gì, cậu nói, cũng làm ruộng, làm rẫy, thỉnh thoảng đi miệt Thứ (Cà Mau) mua lúa về cân lại nhà máy xay xát xuất khẩu kiếm chút lời, cũng sống được và nuôi gia đình bốn người cũng tàm tạm.
Xe chạy qua cây cầu mới nâng cấp đủ tải trọng cho xe buýt lưu thông, bà con đi về tỉnh cũng tiện, chạy một đoạn cũng gần mé sông, tôi nhìn sang bờ bên kia, bè cá nuôi trải dài chắn tầm nhìn sang hàng cây xa xa là cù lao Hòa. Đất cồn đã bồi kín cả con lạch mà trước đây tôi hay bơi xuồng sang thăm nhà ngoại.

Thứ Sáu, 6 tháng 3, 2015

* ĐÊM THƠ MANG NẶNG TÌNH NGƯỜI - Ghi chép của Đỗ Phu

         

         
         Tựa lưng vào tượng cá Ba sa, gió sông Hậu mơn man, ánh đèn màu chấp chới, trăng ló khỏi hàng cây ngã vào sân khấu đêm thơ Nguyên Tiêu. Mọi người rạo rực chờ đêm thơ mở ra. Như là điểm hẹn, các nhà thơ, nhạc, ca cổ đã ráo riết tập dợt chương trình và mang lên sân khấu một không khí nồng nàn, đầm ấm như còn vương một thoáng mùa Xuân Ất Mùi trong mỗi người đến dự. Hơn 300 người đến lắng nghe những vần thơ chan chứa tình quê hương, đất nước.

Thứ Tư, 29 tháng 10, 2014

* TIẾNG VỌNG - Truyện của Đỗ Phu




   Cơn mưa chiều rưng rức. Lá cây khô lăn lóc trước sân, bên hàng hiên sương bắt đầu buông xuống. Vài tiếng côn trùng réo rắt thót vào tim Thuật. Mái hiên này, những ngày trước là nơi tựa đầu nhau, những sợi tóc thơm bay vào mặt Thuật khi cơn gió vờn qua Thuật vui vô cùng sau những ngày lên lớp khan cổ, hai người thủ thỉ chuyện gia đình tương lai rất tâm đắc.

Thứ Ba, 26 tháng 8, 2014

* HƯƠNG ĐIÊN ĐIỂN - Truyện của Đỗ Phu




M
ùa nước nổi, có dịp về thăm bác Năm,tôi được mời ở lại thưởng thức món điên điển chấm cá rô kho. Hương vị của điên điển ngọt ngào kèm theo thịt cá rô kho bằng nồi đất vàng cháy làm cho bữa cơm thêm đậm đà. Mọi người ăn ngon lành cuối cùng nồi cơm cũng sạch sẽ.
            - Ngày mai chủ nhật cháu Bình ở lại chơi nghe, thằng Hải nghỉ học ở nhà nó đứa cháu đi hái bông điên điển và câu cá rô. Bác Năm gái khuyến khích tôi ở lại và đi câu.
            - Em sẽ đưa anh đi câu thích lắm, nhiều cá lắm, tới chừng nhiều cá anh Bình không thèm về nữa! Hải nháy mắt với Bình.

Thứ Ba, 19 tháng 8, 2014

* KHINH BẠC - Truyện của Đỗ Phu





    Hồi còn đi học ở trường trung học, tôi rất ngán ngại môn sinh ngữ. Tôi học kém, nói tệ, thi dưới điểm trung bình. Ngày nào gặp môn này, tôi như mắc nghẹn tận cổ. Đâm ra tôi mặc cảm với môn học và thiếu cảm tình với thầy cô - thầy Vinh.
    Thầy Vinh đã đứng tuổi, có nhiều học trò, có trò đã thành danh, thường lui tới thăm thầy. Tôi lại thiếu thiện cảm với những người này. Không lẽ trong một trường này, một huyện này, thầy Vinh là giỏi hơn sao ?

Thứ Ba, 29 tháng 7, 2014

* NHAN SẮC - truyện của Đỗ Phu



Trầm ngâm bên ly cà phê đậm, Trung vẫn chưa tìm ra nét vẽ cho bức họa của mình để dự treo tranh của câu lạc bộ mỹ thuật. Khói mờ mờ từ ly nước nóng vẽ lên không một chút mông lung, mờ ảo. từng giọt cà phê rỏ xuống đáy ly nghe tăng tăng. Trung mở nhạc nhè nhẹ, dòng nhạc trữ tình bay bổng trong căn phòng trống hóat, với một chiếc giường không nệm, không chăn, một bàn cây để đủ thứ linh tinh nào ấm, nào bình, nào chai, nào cọ vẽ, giấy, khung…chúng có vẻ ngổn ngang và lung tung nhưng có chủ ý sắp đặt của tác giả là chủ nhân phòng trọ này, cứ để chúng chồng lên nhau, móc ngóeo nhau, chen hích vào nhau dữ tợn mà có góc, có cạnh, có sắc, có màu…trông cũng vui mắt. Chúng không đủ chỗ chen nữa thì a la hấp.. ra đống rác bên cạnh mà nằm để than cho số phận hẩm hiu!

Thứ Ba, 22 tháng 7, 2014

* ÁNH MẮT SARIZAH - truyện ngắn Đỗ Phu



     Đến kỳ Châu Đc nhn tiếp các đoàn nhiếp nh các đơn v bn đến giao lưu nh ngh thut nhân l hi  Vía Bà chúa x Núi Sam. Tôi cùng Ban ch nhim câu lc b nhiếp nh hp bàn vic chn đim đ các đơn v bn đến chp nh, có anh chn Núi Sam đang vào cao đim l hi, có anh bàn hay là qua Châu Giang chp nh sinh hot người Chăm, hoc vào Tri Tôn chp nh điu múa Dìkê của người Khmer. Cuối cùng chúng tôi thống nhất chọn hai điểm là chụp ảnh người Chăm Khánh Hòa- huyện Châu Phú và rước đoàn múa Dì kê Tri Tôn đến Núi Sam. 

Thứ Tư, 25 tháng 6, 2014

* NGƯỜI HÀNG XÓM - truyện ngắn Đỗ Phu


   Bà Tư chuẩn bị thu dọn buổi sáng, nhìn đống tô dĩa, trong thùng nước bà “ứ hự”, phải chi con Lan bữa nay còn ở nhà, cô sẽ phụ một tay, loáng một cái là sạch sẽ ngăn nắp…Bà ngẩng đầu lên, loáng thoáng bóng thằng Cà lêu khêu tới quán bà, “ nhân …nghĩa…vô võng giả…”hắn nói cái gì? Hắn nhìn bà rồi nhe hàm răng vàng thâm đen khói thuốc nặn ra từng tiếng: Bà Tư dọn hàng… sớm hả? Cô Lan đâu rồi mà hỏng… tiếp bà? Hắn nhìn đống tô, dĩa rồi cười hì: Thôi để tui… tiếp cho. Bà Tư kịp nắm tay hắn lại, không thôi ít ra “loảng xoảng” vài cái tô bể như ném đáo. Thôi được rồi ông xỉn ơi, tui còn tô bún, ăn hong? Ăn…. Hắn chùi tay vào áo xệch xệch vài cái, nuốt nước miếng cái “chụp” rồi thò tay hốt cái tô, hắn cười khẩy . Chèn ơi, bún gì mà nước hong vậy? Bà Tư vả lả, nước lèo sắc xuống còn ngon lắm, hết bún rồi ăn đỡ đi, cạn nồi mà chất lượng nghe, nè hồi nãy tao nghe mày ca cẩm gì “ nhân nghĩa…vô võng giả…”. Hắn tỏ ra biết “lý sự” nên ngước mắt nhìn trời rồi lải nhải, Chú Bảy đầu xóm nói vậy, mà…mắc nợ người khác mà… không trả thì… thì bất nghĩa mặc dù người ta “thí” không khi giúp người khác nhưng người nhận mà quên tuốt thì hỏng phải con người nữa, bởi “dị” tui tới tiếp rửa tô… dĩa cho bà nè. Bà tư hỏi, còn không phải con người chớ những người quên ân quên nghĩa là con gì? Hắn lại cười, là con mèo mun…Ừ con mèo hôm qua đẻ được ba con, lạ lắm bà, ba con đều khác màu da, mẹ đen, con thì lâm râm vàng, con loang lổ trắng, con thì đen vàng và trắng luốt! Hỏng biết ba nó là ai nữa, chẳng lẽ…?