TRANG CHỦ

HỘI VĂN HỌC NGHỆ THUẬT - THÀNH PHỐ CHÂU ĐỐC
- Địa chỉ liên lạc : 260 đường Thủ Khoa Nghĩa, phường Châu Phú A, thành phố Châu Đốc ( tỉnh An Giang ) ............... Điện thoại văn phòng : ( 0763 ) 866 321 Tạp chí Văn nghệ Châu Đốc - Email : vnchaudoc@yahoo.com.vn

Thứ Tư, 16 tháng 9, 2015

* BẠN ĐẾN THĂM NHÀ - Vọng cổ của Trung Nguyên




       BẠN ĐẾN THĂM NHÀ 

     Thơ: Trịnh Bửu Hoài
   Lời cổ: Trung Nguyên
                                             
     (Để tưởng nhớ anh Bùi Văn Lê)


THƠ
Bạn đến thăm ta chân đã nặng
Mắt đã dầy lớp kín mờ sương
Thời gian ủ đầy chân tóc trắng
Lòng vẫn trẻ trung đến lạ thường

Bạn nhắc chuyện xưa cười tươi rói
Mấy mươi năm tưởng mới hôm nào
Ký ức dâng tràn như nước nổi
Biên thuỳ sông núi vẫn bên nhau

VỌNG CỔ
Câu 1:
Có lẽ biết trước chuyến đi xa nên bạn đến thăm ta vào một ngày nắng đẹp. Ôi! thời gian qua mau tóc pha màu sương gió, mà tâm hồn vẫn trẻ trung như thuở xuân thời…
            Chung rượu đầy vơi thấm đẫm chuyện đời…
            Tiếng nguyệt cầm hò xự xang xê cống,
            Trầm bổng nhịp nhàng hoà quyện nhả tơ (-)
            Ký ức theo về từ tiếng nhạc lời thơ
            Chuyện xưa, chuyện nay cứ tuôn tràn ngày hội ngộ
            Biển rộng sông dài rồi cũng có lúc gặp nhau
            Nhớ lại thuở nào nghe bồi hồi tình tri kỷ.

THƠ
Lọc cọc đường quê hồn xe ngựa
Bạn oằn vai gió bụi thị thành
Bỏ lại chiều hôm bên ngạch cửa
Hiên nhà bóng mẹ khói mong manh.
Câu 2:
            Đêm càng khuya tiếng đàn càng não nuột,
            Cung oán cung thương da diết giữa đêm trường…
Hồn tôi cũng say theo điệu nhạc vô thường…
            Gió bụi phong trần nay qua thời loạn lạc
Bạn vui với đạo đời để vơi bớt mất mát thương đau (-)
            Bên hiên nhà bóng mẹ tuổi cao,
            Tóc bạc trắng mong manh như sợi khói
            Đường trần chẳng còn xa nhưng đôi cánh mỏi
            Chuyện cũ tâm sự hoài vẫn không hết thời gian.


THƠ
Giờ đây chuyện cũ càng thêm cũ
Dòng đời như giấc mộng qua mau
Canh cánh bên lòng trăng cố xứ
Chập chùng Bảy Núi cứ trông nhau

VỌNG CỔ
Câu 5:
            Đêm đã dần trôi mà bạn và tôi vẫn hoà điệu tương tư, ai oán.
            Trút cạn buồn vui qua tiếng nhạc nao lòng…
            Lần gặp hôm nay ta thoả chí tang bồng…
            Dẫu ở nơi đâu dù xa xôi dịu vợi,
            Vẫn nặng nghĩa tình với Bảy Núi chờ mong (-)
Đường chẳng còn xa nhưng cánh mỏi
Quê nhà đau đáu những trang văn
Bạn viết cả đời chưa hết nổi
Một góc bể dâu ở cuối làng.

THƠ
Bạn đến thăm ta chân đã chậm
Mắt đã mờ sương khói xa xăm
Biết được mấy lần vui đối ẩm                                                                                                         Thôi thì trút cạn chén tri ân.
Câu 6:
            Bạn đến thăm ta đâu phải là tiễn biệt
            Sao ánh mắt như sương mờ với những câu nói xa xăm
Nhớ ngày nào mình vui buồn đối ẩm
Tay bắt mặt mừng còn hẹn lần sau
Có ai ngờ đây là lần cuối gặp nhau
Tin bạn ra đi cứ ngỡ là ảo mộng
Thắp ba nén nhang tôi bùi ngùi xúc động
Bá Nha ơi, thôi từ đây vắng bóng Tử Kỳ (-)
Nay kẻ ở người đi trước phút âm dương đôi ngã
Trời đất cũng u buồn tầm tả cơn mưa
Chân bước tiễn đưa nghèn nghẹn trong lòng
Dứt tiếng tơ đồng mình còn mãi  tri âm ./.

TRUNG NGUYÊN
 ___

( Theo Đỗ  Phu )

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét