TRANG CHỦ

HỘI VĂN HỌC NGHỆ THUẬT - THÀNH PHỐ CHÂU ĐỐC
- Địa chỉ liên lạc : 260 đường Thủ Khoa Nghĩa, phường Châu Phú A, thành phố Châu Đốc ( tỉnh An Giang ) ............... Điện thoại văn phòng : ( 0763 ) 866 321 Tạp chí Văn nghệ Châu Đốc - Email : vnchaudoc@yahoo.com.vn

Thứ Sáu, 29 tháng 5, 2015

* QUÊ TA MÊNH MÔNG - Tản văn Trúc Thanh Tâm

      



        QUÊ TA MÊNH MÔNG
1.
      Vẫn những ngày tháng xa xưa. Cái không khí thật ẩm, Cần Thơ vẫn còn những cơn mưa đưa tới buổi chiều thật buồn. Nỗi buồn bây giờ có lẽ thật vô cớ, nỗi cô đơn để rồi cũng đến thế thôi. Đêm cũng vẫn là đêm của bến Ninh Kiều có dòng sông Hậu trôi ngang bồng bềnh, có những mái chèo khua nước trên sông từ những ghe trái cây từ miệt vườn đưa ra chợ sớm.
 
      Một thằng bạn đi xa, người yêu nó nhớ. Bây giờ ta ngồi đây, ly cà phê đen thật đắng. Ta lắng tiếng thời gian qua màn khói thuốc tan không. Em hãy nói, để rồi ta cũng nói. Nói gì đây em, cho những cuộc tình hẹn ước bao năm, ôi thiết tha và nhiều hờn dỗi...
      Ánh mắt thật đam mê, con gái thật dễ thương, ngày tháng trong ta bây giờ xa xôi quá. Một hữu lý để rồi ta chua xót cho ta, để rồi chua xót cho em. Ta không dám nghĩ là chua xót cho tất cả, vì chỉ có ta và em mới hiểu được nỗi khổ nầy.
      Em hãy nói và nói như ta, nói như ngày nao tình trao ước hẹn. Đừng bao giờ để một ý tưởng buông trôi. Em hãy nhớ và nhớ thật nhiều, chỉ đôi ta và riêng đôi ta nên nhớ. Em đừng khóc cho chua xót lòng ta, hãy an ủi nhau trong ngày dài dâu bể. Em nói đi, em nói đi ngày tháng của đôi mình ...

2.
      Nhận diện đi em, nhận diện đi em, nhận diện cho rõ những biến đổi trên quê hương chúng mình. Thời gian cứ chồng chất, đời ta vẫn bộn bề... Ba trăm sáu mươi lăm ngày trôi qua nhận thêm một tuổi, để rồi kế tiếp những lo toan, những bôn ba vây quanh cuộc sống.
      Sài Gòn vẫn khói mù, thành phố vẫn còn những xa hoa và diêm dúa, thành phố vẫn còn đầy trời khói bụi, mưa dầm.
Ta vẫn chưa quên tiếng lộc cộc của xe ngựa, mồ hôi nhuễ nhại của những bác xích lô, tiếng rao hàng rong mời mọc cùng tiếng mì gõ vang xa ở những khu phố nghèo về đêm. Thật bình yên, thật đơn sơ nhưng chan chứa tình người.
     Em còn đi học, áo trắng còn đẹp sân trường. Ta nhớ mãi trong đời những ngày dài ta đi mua chữ nghĩa. Ta mua được gì ? Ta vẫn còn văng vẳng bên tai lời thầy ta ngày nào. Nhưng cuộc sống đã đưa ta đi xa thực tế...

3.
      Người tình ơi, hãy nói đi em, hãy nói đi em ngày mai đời mình chung bóng, về quê xưa che rợp bóng dừa. Dòng sông yêu thương vẫn triền miên con nước, có hoa lục bình tim tím thật đơn sơ. Áo bà ba, chiếc cầu tre đẹp mãi tình quê. Em vẫn chưa chồng, ta trai chưa vợ, hương bưởi bay theo vạt nắng hẹn câu thề.
      Nghe mùi rạ cháy, nhìn cánh cò trắng chao nghiêng, thảm lúa xanh xa tít chân trời, mùa nước nổi màu mỡ phù sa, gió thanh bình còn vang lời ru của mẹ... Tình yêu người, ta giữ mãi trong ta. Thương lắm làng, thôn nơi chôn nhau cắt rún. Ta yêu người, ta yêu em và những chiếc áo dài bay bay trong gió. Ôi, hồn quê thân thiết cả đời ta. Đêm trăng tháng giêng êm ả, câu vọng cổ muồi tai còn đậm sâu thương nhớ trong tình người, sông núi đất phương Nam.
      Nhớ về Thăng Long thương người xưa mở cõi, cho đời đời hùng tráng chiến sử ca. Hãy nối vòng tay cho niềm đau bay khỏi, người yêu người như chưa lần gian dối. Mấy ngàn năm văn hiến, biết bao mồ hôi, xương máu, sự hy sinh cho dãy đất hình cong chữ S từ Nam Quan tới mũi Cà Mau hòa nhịp cùng vùng đảo quê hương thành một bức tranh sinh động. Rừng núi bạt ngàn, đồng bằng phì nhiêu hương lúa, biển đông muôn trùng sóng vỗ đang cất cao tiếng hát vẫn luôn tự hào cho một thế đứng Việt Nam.

TRÚC THANH TÂM

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét