TRANG CHỦ

HỘI VĂN HỌC NGHỆ THUẬT - THÀNH PHỐ CHÂU ĐỐC
- Địa chỉ liên lạc : 260 đường Thủ Khoa Nghĩa, phường Châu Phú A, thành phố Châu Đốc ( tỉnh An Giang ) ............... Điện thoại văn phòng : ( 0763 ) 866 321 Tạp chí Văn nghệ Châu Đốc - Email : vnchaudoc@yahoo.com.vn

Thứ Hai, 31 tháng 8, 2015

* ĐẤT QUÊ TA ĐÂU CŨNG CÓ LINH HỒN - Bài ca Vọng cổ của Trúc Thanh Tâm



ĐẤT QUÊ TA ĐÂU CŨNG CÓ LINH HỒN 

                                     - Vọng cổ :TrúcThanhTâm 
                                     - Dàn nhạc : Bảy Dư - Minh Thành
                                     - Trình bày : Nghệ sĩ Dương Thanh
                                     
       

       NGÂM THƠ

   Mười năm, ai hát bài thương nhớ
   Để thắt lòng ta chút tình hồng
   Từng tiếng thời gian như đọng lại
   Một màu huyền diệu của đêm trăng 


   Nước vẫn trôi êm qua mùa đổ
   Óng ánh phù sa bên lở bồi
   Cánh cò trăng trắng in màu nắng
   Mắt vẫn đưa tình thuở rong chơi


       VỌNG CỔ

1. Anh đưa em về tìm lại quãng trời thơ ấu, chiếc cầu khỉ và con mương nhỏ, trăng phương Nam trai gái vẫn ươm tình...
Đẹp lắm em ơi đất nước thanh bình. Có những vườn cây sai oằn trái chín và ngôi trường làng thuở nhỏ của anh. Nhưng giờ đây bạn thầy cô tứ tán, anh nghe trong anh man mác nỗi buồn. Gió mơn man trên đồng lúa vàng tươm, chim về đâu khi ráng chiều đã tắt.


2. Sông chở phù sa đất bồi cây lấn biển, con gái dễ thương như hoa mướp hoa cà. Nón lá nghiêng nghiêng tóc xõa hẹn hò. Ngày mùa mở hội hừng đông, áo bà ba mẹ đều tay cấy, cha quần phèn nhổ mạ từng công. Quê mình đã có chấm son, xin trang trải thành màu hồng quê mẹ. Cuộc sống em ơi rất cần nhân nghĩa, hạnh phúc cuộc đời còn những tà áo trắng tung bay. 

       NGÂM THƠ

   Ta thương ta lắm, đêm viễn xứ
   Mười năm, cay đắng một chút đời
   Mười năm, nước mắt thành rêu vỡ
   Ôm đời ấm lạnh trước gương soi 


       VỌNG CỔ

5. Từng hạt bụi mang niềm trăn trở, từng nụ cười đầm ấm nụ hôn, anh đưa em về với hương đồng lúa trổ, đất quê ta đâu cũng có linh hồn...
Nối vòng tay nhau cho ấm mãi cội nguồn. Cho anh thấy hồn em xanh màu lá, mắt thanh bình đẹp mãi những chiêm bao. Khi tình yêu chưa hết những mặn nồng, em đừng khóc cho lòng anh chua xót. Em cần biết để làm người mong đợi, khi có người thương đi giữ nước non nhà.


6. Rượu đế nâng ly bè bạn chung vui, nước dừa ngọt lịm mát lòng trưa nóng bỏng. Cá lóc nướng trui chấm cùng muối ớt, kèm rau đắng đồng vị ngọt lâng lâng. Ai gọi ai giữa chiều quê êm ả, hay tiếng đời rất khẽ với riêng ta. Hỡi em yêu còn thương mưa nhớ nắng, thuở mùa xuân hoa lá chẳng muộn phiền.

   Thời gian dấu chấm hững hờ
    Đâu màu mắt tháng giêng xưa gió lùa
    Lên trời sợi khói vu vơ
   Trời già mưa nắng tình ta chung tình.


TRÚC THANH TÂM

__


- Bấm vào |:( đây - Here ):| nghe bài Vọng cổ

___


TRANG GIAO LƯU:
1. Here - Nguyễn An Bình
2. Here - Hương Nguyễn Hoàng
3. Here - Hoàng Anh 79
4. Here - Văn nghệ Quảng Trị
5. Here - Văn nghệ Quảng Trị ( Video clip )
6. Here - Sáng Tạo

____

* Bài ca vọng cổ " ĐẤT QUÊ TA ĐÂU CŨNG CÓ LINH HỒN " có liên quan tới 4 bài thơ sau :


1. GIÓ TRỜI NAM

Những nhánh sông chở phù sa tăm tắp
Lúa đồng xa, hoa trái nhởn nhơ cười
Em, thôn nữ vẫn làm duyên e ấp
Anh, trai làng mơ mộng tuổi đôi mươi !

Trưa nắng nóng, uống nước dừa ngọt lịm
Cơm trắng đậm đà sau buổi vần công
Cá lóc nướng trui chấm cùng muối ớt
Kèm rau đắng đồng vị ngọt lâng lâng !

Điệu nhạc quê hương gió hòa sóng lúa
Tiếng hót của chim thanh thoát lòng người
Ai gọi ai giữa chiều quê êm ả
Hay tiếng đời rớt khẽ với riêng tôi !

Hỡi em yêu, còn thương mưa nhớ nắng
Thuở mùa xuân hoa lá chẳng muộn phiền
Thuở tiếng ve, tôi yêu người nông nổi
Thuở biết buồn nhìn lá rụng cuối hiên !


Như thế đó, tình ơi, sao quên được
Bóng dừa lung linh ru nhịp thở ngoan hiền
Tôi cúi xuống nghe tình yêu của đất
Lắng tiếng chim gù thong thả, bình yên !

Cần Thơ, tháng 4. 1974
TRÚC THANH TÂM


2. ĐẤT QUÊ TA ĐÂU CŨNG CÓ LINH HỒN

Đưa em về, tìm lại quãng trời thơ ấu
Mồ mả bà con từ dạo chiến tranh
Chiếc cầu khỉ và con mương nhỏ
Trăng phương nam trai gái vẫn ươm tình !

Đưa em về, thăm đình chùa cổ kính
Màu thời gian in dấu thăng trầm
Mái trường cũ giờ chỉ còn kỷ niệm
Những thâm tình đọng lại nỗi thương tâm !

Đưa em về, thăm vườn trái cây bóng mát
Để em nghe tiếng chim hót tỏ tình
Và quên đi những oán hờn, nước mắt
Chỉ ngọt ngào dòng máu đỏ tinh anh !

Đưa em về, với buổi chiều ráng đỏ
Dòng phù sa tim tím khóm lục bình
Thương cánh cò qua hai mùa mưa nắng
Dạ cổ, tình người chơn chất đất phương nam !

Đưa em về, cùng hương đồng lúa trổ
Đất quê ta đâu cũng có linh hồn
Từng hạt bụi cũng mang niềm trăn trở
Từng nụ cười đầm ấm những nụ hôn !

Đưa em về, ngày hòa bình mở hội
Với mùa xuân chan chứa thuở yêu người
Chiếc áo bà ba và nét duyên con gái
Nón lá hẹn hò tóc xõa nghiêng vai !

Cần Thơ, 1975
TRÚC THANH TÂM 


3. CÁI NƯỚC

Thuở nhỏ, anh hồn nhiên bên mẹ
Vui đùa, quấn quýt hát bên cha
Chái bếp, hồn chiều nương sợi khói
Dễ thương như hoa mướp, hoa cà !

Anh đứng bờ giồng nhìn luống nước
Ngày mùa mở hội lúc hừng đông
Áo bà ba, mẹ đều tay cấy
Cha quần phèn, nhổ mạ từng công !

Những đêm trời tối sương che lối
Cùng ông đi đặt trúm, giăng câu
Xuồng ba lá rẽ lung bông súng
Cá thèm mồi táp giữa đồng sâu !

Những trưa dịu nắng thay đổi gió
Ôm lưới băng đồng đi bẫy chim
Đốt lung năng cạn, rùa ngợp khói
Theo bà câu cá ở đìa bên !

Cái Nước ngọn, theo thầy Vinh học
Quê nghèo xa cách, bốn mươi năm
Tân Hưng Đông, nhớ thời nhau rún
Vầng trán anh hằn thêm nếp nhăn !

Châu Đốc, 1989
TRÚC THANH TÂM


4. MƯỜI NĂM

Mười năm, ai hát bài thương nhớ
Để thắt lòng ta chút tình hồng
Từng tiếng thời gian như đọng lại
Một màu huyền diệu của đêm trăng !

Nước vẫn trôi êm qua mùa đổ
Óng ánh phù sa bên lở bồi
Cánh cò trăng trắng in màu nắng
Mắt vẫn đưa tình thuở rong chơi !

Mười năm, ai hiểu giùm ai hết
Sợi tóc tương tư cửa sổ chờ
Một chút ráng chiều rưng rức tắt
Trên cành vừa rụng trái hư vô !

Phải chi hôm ấy không hò hẹn
Bây giờ, đâu có chuyện nhớ nhau
Phải chi hôm ấy mưa đừng đến
Bây giờ, có lẽ đã quên nhau

Vậy mà, người vẫn chưa trở lại
Mười năm, thềm cũ ánh trăng vơi
Chiếc lá xa cành bay tản mạn
Để mất đời nhau, nửa nụ cười !

Ta thương ta lắm, đêm viễn xứ
Mười năm, cay đắng một chút đời
Mười năm, nước mắt thành rêu vỡ
Ôm đời ấm lạnh trước gương soi !

Châu Đốc, 1990

TRÚC THANH TÂM 


 

6 nhận xét:

  1. Trả lời
    1. - Cám ơn em nhiều nha. Cũng nhờ nghệ sĩ Dương Thanh giúp anh đó em ơi.
      Thân tình.
      (Trúc Thanh Tâm )

      Xóa
  2. Đại ca đa tài quá ...Làm thơ hay còn viết vọng cổ xuất sắc nữa....Am hiểu về miền quê chưa đủ, còn có cả sự trải đời trong bài....

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. - Lâu lâu đổi món cho bạn bè dùng đỡ ngán vậy mà em. Lâu rồi không thấy bài của em vậy ?
      Chúc Ông giáo luôn vui khỏe, vì học trò và yêu nghề.
      Thân tình.
      (Trúc Thanh Tâm )

      Xóa
  3. chiếcláthuphai22:08 13 tháng 12, 2014

    Ái chà! Ngạc nhiên thiệt!Chúc mừng Bài vọng cổ của Anh Trúc Thanh Tâm,HHT

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. - Viết cho vui vậy mà. Chúc em luôn vui khỏe và có nhiều bài thơ mới ưng ý.
      Thân tinh
      ( Trúc Thanh Tâm )

      Xóa