TRANG CHỦ

HỘI VĂN HỌC NGHỆ THUẬT - THÀNH PHỐ CHÂU ĐỐC
- Địa chỉ liên lạc : 260 đường Thủ Khoa Nghĩa, phường Châu Phú A, thành phố Châu Đốc ( tỉnh An Giang ) ............... Điện thoại văn phòng : ( 0763 ) 866 321 Tạp chí Văn nghệ Châu Đốc - Email : vnchaudoc@yahoo.com.vn

Thứ Ba, 12 tháng 8, 2014

* VẨN VƠ BÈ BẠN... chùm thơ Nguyễn Văn Tài

     VẨN VƠ BÈ BẠN
     
     Vẩn vơ  như chuyện chúng mình   
     Suy tư - ầm ỉ - lặng thinh - nói cười  
     Lưng chừng cái tuổi sáu mươi 
     Biết cười khóc trước cuộc đời ngụ ngôn 

Lưng chừng cái tuổi bôn chôn  
Niềm vui khi méo khi tròn trên môi
Đắng cay là chén rượu mời
Còn bưng uống cạn, ừ thôi bạn bè 

Bạn bè đứa nói đứa nghe  
Kề vai tâm đắc chở che thâm tình
Tình mình cái buổi lênh đênh 
Vòng tay quấn quít mông mênh lối về  

Tình mình cái thuở đam mê  
Câu thơ nốt nhạc hẹn thề bến yêu  
Vẩn vơ bè bạn chiều chiều  
Ngồi bên nhau thấy trăm điều vỡ ra  

Chuyện chúng mình
chuyện gần xa  
Mà như phác thảo khúc ca đăng trình.
    *
ĐÊM ĐÀ LẠT



Rộn ràng nhịp sống cao nguyên
Rồi Đà Lạt cũng vào đêm dịu dàng
Ta, tình yêu sớm đa mang
Bên em quyện khúc tình nhân tuyệt vời.

Lung linh nước, lung linh trời
Xuân Hương liễu rủ ru người bình tâm
Ta, đời riêng vốn gian truân
Đến đây bỗng chốc hòa tan xuống hồ.

Đường mây phủ, lối sương mờ
Đêm Đà Lạt ướt dòng thơ dạ hành
Ta vời vợi, em mong manh
Cùng bay lên với màu xanh núi đồi.

 *

TRÊN ĐỒI THÔNG HAI MỘ



Đã biết tình yêu là vĩnh cửu
Sao đành tuyệt vọng đến quyên sinh
Ta kẻ đời sau qua chốn cũ
Sướt mướt đồi thông một chuyện tình.

Ví dụ trần ai là cõi tạm
Có cần vội vã bỏ đi xa
Cát bụi phù du còn bất tận
Ôi tình dưới mộ trắng hơn hoa.

Có phải mù sương buồn xứ núi
Ta buồn cho một kiếp yêu nhau
Có phải người xưa còn bối rối
Thông buồn quyện gió mãi trên cao…
*
    VIẾT TRÊN THỀM XUÂN
     
     Mùa xuân rồi cũng bay xa
Còn trong ta một ông già đơn côi
Vu vơ từ bậc cửa ngồi
Thương bao giọt nắng chiều rơi bên thềm
Đến rồi một chuyến tàu đêm
Vẫn chưa kịp chút niềm riêng dạ hành

Ôi bao ước vọng an lành
Trời còn xanh, mộng còn xanh đây mà
Nghe từ xao động lá hoa
Sao dang dở bản trường ca cuộc đời

Ngại ngần ta gọi xuân ơi
Người trăm năm sẽ luân hồi. Thật không ? 

NGUYỄN VĂN TÀI
( Tây Ninh )

( Theo - TTT )

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét