TRANG CHỦ

HỘI VĂN HỌC NGHỆ THUẬT - THÀNH PHỐ CHÂU ĐỐC
- Địa chỉ liên lạc : 47 đường Quang Trung, phường Châu Phú B, thành phố Châu Đốc ( tỉnh An Giang ) ............... Điện thoại văn phòng : ( 02963 ) 866 321 Tạp chí Văn nghệ Châu Đốc - Email : vnchaudoc@yahoo.com.vn

Thứ Bảy, 13 tháng 9, 2014

* CUNG ĐÀN SƯƠNG GIÓ - bài vọng cổ Diệp Hoài Lâm


          NÓI LỐI

Trờ sang hạ giọng ve sầu rưng rức
Mưa đầu mùa lất phất tạt ngoài hiên
Vẳng đâu đây dư âm tiếng độc huyền
Như than thở niềm riêng đời bất hạnh


          VỌNG CỔ

1. Mưa đã ngưng rơi sao lòng tôi còn thấm lạnh, phải chăng tiếng đàn kia đã gieo sâu một nỗi buồn canh cánh như oán như than cho số kiếp con người ... Khoan nhặt nỉ non vọng lại từng hồi ... Ấy không phải là tiếng đàn của khách nhàn du thưởng cảnh mà là điệu đàn của ông lão ăn xin (-). Họ không là nhạc sĩ tài danh với cây đàn đắt tiền và âm thanh hiện đại. Mà chỉ là người hành khất già nua, tìm kiếm miếng ăn bằng cung đàn sương gió .

2. Tôi bước đi xa dần vào lối nhỏ mà vẫn mãi hình dung về ông lão cơ hàn ... Gia sản của ông là chiếc gậy với cây đàn ... Tay run run cầm đôi tờ bạc nhỏ, lời cảm ơn còn nghèn nghẹn trên môi (-). Ông sẽ về đâu trên vạn nẻo chơi vơi khi đôi mắt cũng không còn ánh sáng. Tháng lại ngày qua niềm đau thêm trĩu nặng biết ai là người san sẻ nỗi sầu thương .

          LÝ CON SÁO

Ai nghe chăng, cung oán cung sầu thê lương
Mà nghe lòng vấn vương
Để xót xa một kiếp người
Chịu nhiều bất hạnh trong đời
Không cửa nhà, không nơi náu nương
Nhờ khách lại qua mở rộng lòng thương
Gởi tâm tình qua cung tơ nỉ non
Kiếp gió sương đâu ước mơ gì hơn ...

          VỌNG CỔ

5. Khi bóng rủ hoàng hôn trăng mờ soi đỉnh núi cũng là lúc ông nằm co ro dưới mái hiên chùa ... Từng chiếc lá rơi báo hiệu gió thay mùa ... Trời về đêm cảnh vật buồn rũ rượi, tiếng côn trùng hòa điệu khúc ve ngâm (-). Tôi không về núi Sam tính đã ba năm, giờ gặp lại ông càng dạn dày hơn trước.  Vẩn cây đàn xưa với cái thau khờn móp , vẫn cây gậy thô sơ với chiếc nón lá bung vành .

6. Một kiếp gió sương, một mảnh đời bất hạnh, một nỗi buồn canh cánh triền miên . Ta mượn đàn để giải nỗi niềm riêng, còn ông lão mượn đàn tìm sự sống.  Hai cung đàn,  hai cuộc đời khác hẳn sao lòng mình nghe nằng nặng niềm đau. Nhìn áng mây ngàn phiêu bạt về đâu mà chạnh xót đời ông lưu lạc phong trần (-) Tôi nghẹn ngào nghe lành lạnh bờ mi, nhưng không phải hạt mưa mà là giọt lệ mình rưng rức.
  Xót xa cho kiếp tơ tằm
  Ngày tháng âm thầm trả nợ dâu xanh .

DIỆP HOÀI LÂM
( Vĩnh Mỹ - Kinh Đào )

( Theo - TTT )

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét